Friday, November 27, 2015

#8m7d: Khi Việt Anh dỗi


Friday, November 13, 2015

Con bị côn trùng đốt 😓😓😓

Nghi là kiến ba khoang lắm nhưng vì mẹ không nhìn thấy tận mắt nên ngay cả bác sĩ cũng không dám kết luận là con gì.
Vết đốt sưng tấy, cứng ngắc, còn có mủ và chảy nước ra nữa ... 😢😢😢
Mẹ xin lỗi nhé. Tại mẹ không đề phòng cẩn thận làm con bị đau rồi. Chắc con khó chịu nhiều lắm ...
Tối mẹ cởi áo lau người cho con thấy cả bụng cả lưng nổi mẩn hết cả ... bôi xanh metylen xót nên con cứ giãy giụa không chịu cho mẹ bôi ...
Nước mắt mẹ chỉ trực trào ra. Thương con vô vàn ...
Mẹ xin lỗi con ...
Bố mẹ yêu con nhiều lắm!

Wednesday, November 4, 2015

Hai bố con học đàn ♩♫♪ ♥ ♪ ♫


Tuesday, November 3, 2015

Viết cho con một đêm trằn trọc


Con trai yêu,

Bố mẹ vừa xem xong một bộ phim ngắn. Bố thì đã ngủ để sáng mai đi làm sớm. Con yêu của mẹ cũng đã khò khò lâu rồi.

Mà mẹ thấy khó ngủ sao sao .... :D

Dạo này trên mạng tràn ngập những bộ ảnh mô tả chân thực đến từng chi tiết về mang thai, về cuộc sinh, cả sinh thường lẫn sinh mổ, những thay đổi trên cơ thể phụ nữ khi có bầu, nào là những vết rạn da, những ngấn mỡ thừa, những vòng 1 vòng 2 chảy xệ ... Mỗi bài mỗi ảnh nhưng tựu chung lại là họ ca ngợi người phụ nữ vì đức hi sinh!

Mẹ của con thì cũng có rạn da, cũng có chảy xệ, cũng có những di chứng sau sinh đấy. Nhưng mẹ không quan tâm mấy vấn đề bên ngoài lắm. Và mẹ cũng không thấy đấy là sự hi sinh!

Mẹ nghĩ để một bào thai phát triển khoẻ mạnh và đầy đủ, cơ thể người mẹ phải tăng cân đủ, da bụng cũng phải giãn ra mới đủ chỗ cho con cựa quậy đạp tưng bừng ở bên trong. Đến khi con chui ra ngoài rồi thì những chỗ căng lên ấy bị trùng xuống, thành chảy xệ. Cân nặng cũng chưa thể về ngay như ban đầu. Đấy là điều BÌNH THƯỜNG mà! Phải không con yêu ... :)

Bình thường giống như con yêu lớn lên rồi sẽ biết đi, biết gọi bố gọi mẹ, rồi đi học, đi làm ... vậy. :)

Thế nên một ngày nào đó khi con xem được những bài viết, những tấm ảnh như thế, con đừng cảm thấy nặng nề nhé. Đừng suy nghĩ về sự hi sinh như người ta đã viết.

Hãy tin là mẹ của con hạnh phúc biết chừng nào khi thấy bụng mình rạn da vì lúc đó mẹ biết con mẹ đang lớn rất nhanh, rất khoẻ.

Hãy tin là mẹ của con vui sướng biết chừng nào khi ngực chảy dài vì con đã mút hết sữa và no bụng.

Thế nhé. Nhớ lời mẹ dặn đấy ;)

Bố mẹ yêu con nhiều!



Friday, August 21, 2015

#5m1d: cuối cùng con đã chịu lật :)))

Đây là lần đầu tiên của con. 
Mướt mồ hôi mà cũng chỉ được có đến đây thôi :))))


Nhưng mà dần dần thì ok hơn rồi. 
Lật nhoay nhoáy ;)


Chỉ là ... con vẫn chưa biết làm thế nào để lật ngửa người trở lại thôi :)))))))

Thursday, August 20, 2015

5 tháng: tháng của những gặp gỡ ^^

Tháng này ông ngoại vào thăm con lần đầu tiên đấy con trai. ^^
Ông chỉ ở lại được mấy ngày thôi mà 2 ông cháu chụp nhiều ảnh hơn cả con chụp với bố mẹ mấy tháng liền hehe

2 ông cháu làm quen nè :D


Được ông tắm cho thích nhé ^^


@Sushi Bar - Lê Thánh Tôn  

@SC Vivo City 

Và đây là đoạn tiễn ông ra sân bay. 2 ông cháu tạo dáng ghê :x 
Ông nhớ con nhiều lắm đấy con trai ạ! :) 

Con biết không ... con được gặp cả bà cố nội nữa đấy ;) 
Năm nay bà gần 90 tuổi rồi mà vẫn minh mẫn và khoẻ khoắn lắm nhé. 
Bà bế con suốt mà không có kêu mệt tí nào luôn ^^

Bác Hạnh nữa nè con :-*

Ngoài ra, 2 bố con điệu đà tiếp tục có một cơ số kiểu rất là ... "hịn" hihi
Tình cảm lắm nhé :-*

Đi nộp hồ sơ xét tuyển đại học ở trường +HUTECH - Đại học Công nghệ TP.HCM cho cậu Mậm.

Thi thoảng mẹ mới được ké tí thôi :D

Tháng này con đã biết lật rồi nên rất .... chăm biểu diễn cho bố mẹ xem nhé hehe



Ngoài ra còn có màn biểu diễn ... tự cầm bình sữa uống ừng ực nữa nhé ;)
Trông cái bạn trong ảnh vừa mút chùn chụt vừa nghêu ngao yêu quá đi con nhỉ <3

Thời gian này mẹ ít chụp ảnh cho con hơn nhưng vẫn ghi lại được một số tấm khá là ngộ nghĩnh con trai ạ. Luôn đáng yêu như vậy con trai nhé! <3






Bố mẹ yêu con nhiều! 

Tuesday, August 18, 2015

Bé ơi ngủ ngoan trong tiếng ru hời ...

Cuối cùng con cũng ngủ ngoan rồi, bình yên của mẹ ...⏳
Saturday, August 15, 2015

Sinh nhật @Giang nhím

Đây là tấm postcard mẹ gửi tặng sinh nhật cô @Giang nhím - bạn thân nhất của mẹ đấy.

Mẹ con mình cùng chúc cô @Giang nhím sinh nhật vui và sớm có tin vui nhé!!

Mẹ mong sau này con trai của mẹ sẽ được mọi người xung quanh yêu quý và luôn có những người bạn thân tốt bụng bên mình con nhé!

Friday, August 7, 2015

Update công việc mới của daddy Long

Daddy chuyển sang công việc mới ở Novaland chưa biết có lâu dài không nhưng bước đầu là có vẻ thấy có vẻ phát triển được. Chờ xem thế nào :D


căn hộ quận 2, căn hộ tropic garden, sun avenue, mua nha novaland, căn hộ cao cấp, căn hộ giá rẻ tphcm , căn hộ 2 phòng ngủ , Căn hộ 3 phòng ngủ , penthouse, mua căn hộ quận 7, lucky palace,
Monday, July 20, 2015

4 tháng: mèo con bị ốm ... nằm buồn thiu



Ku con tháng này ốm tới 2 lần =.=
Lần đầu là sau khi tiêm vắc xin 5 trong 1 ...
Con sốt hầm hập cả đêm làm bố mẹ lo sốt vó. 
Vẫn biết đấy là phản ứng thường gặp sau khi tiêm vắc xin nhưng vì là lần đầu tiên con bị ốm kể từ lúc mới sinh tới giờ bố mẹ vẫn đứng ngồi không yên ... :(
Cũng may qua đêm đó con hết sốt và lại tươi tỉnh như chưa sốt tí nào :P


Lần thứ 2 nặng hơn nhiều. 
Con ho, thở khò khè mấy hôm. Mẹ đưa con sang FV khám, bác sĩ chẩn đoán con bị Viêm tiểu phế quản, yêu cầu nhập viện. :( 
Vì không muốn con nằm viện nên mẹ đành nhờ bác sĩ viết giấy chuyển viện và đưa con sang BV Nhi đồng 2 khám lại xem sao. Kết luận tương tự, và việc nhập viện là không tránh được. Nhưng nhìn bệnh nhi nằm la liệt 2 bạn 1 giường, không biết điều trị ra sao. 
Trong khi đó con thì đang khó chịu, khóc suốt không thôi. Da mặt bắt đầu tím tái ... Mẹ mếu máo không được ... May có bố trấn an. Thế rồi bố mẹ quyết định đưa con quay lại FV nhập viện. 
Nhìn con nằm lọt thỏm trong cái cũi rộng thênh thang, khò khè thở không được ... nước mắt cứ chực trào ra ...

May mà rồi cũng ổn. Con ở viện 5 hôm thì bệnh đỡ nhiều. Bác sĩ cho về nhà tiếp tục hít khí dung và tái khám sau 3 ngày. 
*Trộm vía* giờ con đã hết bệnh nhưng vì đợt ốm này mà con trai của mẹ sút mất mấy lạng, chân tay thì mềm như bún .... haizzzzz

Xuất viện về một cái là tự ôm bình bú nghêu ngao thế này đây. 
Nhưng mãi mà vẫn chưa lên cân lại ... hic


Con trai nhớ nhé ... sau này đừng mau nước mắt như mẹ. Gặp việc gì cũng phải bình tĩnh, rồi đâu sẽ có đó. Như bố con ấy nhé, luôn là chỗ dựa vững chắc và an toàn cho mẹ con mình, nhất là những lúc rối rắm thế này! 


Chỉ là ... không nhất thiết phải ... "điệu" giống bố đâu. 
Gì mà đi khám bệnh 2 bố con cũng phải tí tách vài kiểu :P 


Mr. Giang đến thăm con nè :D


Đây là những nỗ lực đầu tiên của con khi tập lật.
Con đọc kỹ nhé, chỉ là "nỗ lực" thôi, vì đến tận bây giờ con vẫn chưa lật được đâu chàng trai ạ :)))
Ông bà kêu chắc là trốn lật rồi. 
Không tự lật nhưng được cái mỗi lần có người ủn ủn qua cho con lật thì con cất được đầu lên rất cao :))))) 
Cũng cứng cáp phết đấy, không đùa đâu! :P


Mẹ cho con xem cái này nữa nhé ...
Đố con trai biết bạn trong ảnh đang làm gì??! :)))
Câu trả lời là ... mẹ cũng không biết! =)))
Bạn này đang nằm cạnh mẹ, tự nhiên quay sang nhìn ngó, rồi nghiên cứu rất kỹ cái áo của mẹ ...
Được mấy phút sau thì ngáp...
Và mấy phút sau thì lăn ra ngủ khò khò...
Thế mới biết là công việc nghiên cứu cũng vất vả thật con nhỉ! ;) hehe 


Chưa kể con còn có dáng ngủ khá là ... "khó đỡ" như này nữa con trai này :P


Nhân nhắc đến chuyện ngủ, suýt nữa thì mẹ quên mất 1 việc quan trọng trong tháng này. 
Đó là mẹ "quyết tâm" luyện ngủ cho con theo phương pháp CIO (cry it out). 
Cốt lõi của phương pháp là mong muốn con có thể tự ngủ được mà không cần phụ thuộc vào người khác đung đưa, rung lắc, hay ngậm ti để ngủ. Một khi con đã ngủ vào giấc thì ăn cũng theo đó mà vào bữa. Khi bắt đầu mẹ đã tưởng tượng ra viễn cảnh tươi đẹp rằng con trai của mẹ sẽ ăn ngủ có giờ giấc, tự chơi ngoan không mè nheo. Và quan trọng, chỉ khi con ngủ đủ giấc con mới phát triển thể chất và trí tuệ đầy đủ nhất. 

Thế nhưng ... việc rèn ngủ này thật vất vả con trai ạ! 
Chưa kể việc bà nội đòi mở cửa vào ... "cứu" cháu thì chỉ riêng việc ngồi thu lu 1 góc nhìn con khóc và đếm từng giây từng phút cũng đã là quá kinh khủng với mẹ. 
Mẹ nghe được sự hờn dỗi trong tiếng khóc của con, rồi có lúc thì thét lên như hoảng sợ, lúc chầm chậm yếu dần đi như mệt và đang cố chấp nhận ... Thế rồi con tự đưa ngón cái  vào miệng mút mát như là tự xoa dịu mình ... và ngủ! 
Đấy là ngày đầu tiên con trai ạ! 
Sang ngày thứ 2 thì giọng con bắt đầu khản đặc đi vì khóc. Mẹ vẫn quyết tâm vì mẹ tin tưởng rằng kết quả của việc rèn luyện "khắc nghiệt" này thực sự rất tốt cho con trai của mẹ. 
Nhưng không may là sau 2 hôm, con đi tiêm phòng về và bị sốt, nên không thể tiếp tục luyện được (nguyên tắc của phương pháp này là như vậy). 
Và thế là việc luyện ngủ bị ... trì hoãn!
... Cho đến tận bây giờ mẹ vẫn chưa bắt đầu trở lại vì ... mẹ không đủ dũng cảm!
Mẹ xin lỗi ... 


Vì nhìn những lúc con cười lém lỉnh và đáng yêu thế này mẹ thực lòng không nỡ để con khóc nhiều đến như thế ... 



Bố mẹ yêu con nhiều! 

Saturday, June 20, 2015

3 tháng: con hay cười lắm nhé ^^


Nếu có gì để nhớ nhất về tháng thứ 3 của con thì có lẽ đó là nụ cười của con, con trai ạ!
Nói chuyện với con, đáp lại con cười toe toét.
Con đang nằm chơi một mình, thấy mẹ lại gần, con nhìn chăm chú rồi cười tưng bừng. 
Đang bú, con ngoảnh ra nhìn mẹ, rồi cũng cười rõ tươi.
Có hôm phải ti bình, con cũng vừa mút chùn chụt rồi cười vu vơ như là chàng trai đang tương tư ai đó vậy ... ;)

Chắc tại tháng này bố ở nhà với con nhiều hơn huh? ;)

Nhưng mà thi thoảng con cũng biết ... "dỗi" lắm nhé ;)


Tay con bắt đầu biết cầm-nắm-sờ-mó rồi đấy. hihi
Con ôm bạn cún vào lòng sờ sờ soạng soạng một hồi là lấy hết sức đẩy lên miệng để ... "cắn" thử cái mũi của bạn í ^^
(Bạn thân mà thế đấy :P) 

Mà thực ra là cái gì con cũng bỏ miệng được í ...

Nhất là tay @@ 
Đến nỗi nhiều khi mẹ thắc mắc "hay là mút ngón tay con ngon hơn cả ti mẹ??" hic


Bà ngoại cứ la, bảo phải rút tay con ra không có "mút nhiều mòn tay" @@
Nhưng mẹ chịu. Chắc con thích vậy. Cứ để con khám phá ;)
Nhưng mà chỉ tay thôi nhé!! 
Sau này khi lớn, bất kể làm gì con cũng phải nhớ rằng, chân tay này, cơ thể này là món quà quý giá nhất bố mẹ giành tặng. 
Con có biết mẹ vui sướng biết chừng nào khi nhìn ngắm con lần đầu tiên, rồi sờ nắnn khắp người con đếm cho đủ từng cái ngón chân ngón tay không?!
Thế nên, hãy luôn yêu quý và trân trọng cơ thể mình con nhé!

Bố mẹ yêu con nhiều!
 
;