Con trai yêu,
Bố mẹ vừa xem xong một bộ phim ngắn. Bố thì đã ngủ để sáng mai đi làm sớm. Con yêu của mẹ cũng đã khò khò lâu rồi.
Mà mẹ thấy khó ngủ sao sao .... :D
Dạo này trên mạng tràn ngập những bộ ảnh mô tả chân thực đến từng chi tiết về mang thai, về cuộc sinh, cả sinh thường lẫn sinh mổ, những thay đổi trên cơ thể phụ nữ khi có bầu, nào là những vết rạn da, những ngấn mỡ thừa, những vòng 1 vòng 2 chảy xệ ... Mỗi bài mỗi ảnh nhưng tựu chung lại là họ ca ngợi người phụ nữ vì đức hi sinh!
Mẹ của con thì cũng có rạn da, cũng có chảy xệ, cũng có những di chứng sau sinh đấy. Nhưng mẹ không quan tâm mấy vấn đề bên ngoài lắm. Và mẹ cũng không thấy đấy là sự hi sinh!
Mẹ nghĩ để một bào thai phát triển khoẻ mạnh và đầy đủ, cơ thể người mẹ phải tăng cân đủ, da bụng cũng phải giãn ra mới đủ chỗ cho con cựa quậy đạp tưng bừng ở bên trong. Đến khi con chui ra ngoài rồi thì những chỗ căng lên ấy bị trùng xuống, thành chảy xệ. Cân nặng cũng chưa thể về ngay như ban đầu. Đấy là điều BÌNH THƯỜNG mà! Phải không con yêu ... :)
Bình thường giống như con yêu lớn lên rồi sẽ biết đi, biết gọi bố gọi mẹ, rồi đi học, đi làm ... vậy. :)
Thế nên một ngày nào đó khi con xem được những bài viết, những tấm ảnh như thế, con đừng cảm thấy nặng nề nhé. Đừng suy nghĩ về sự hi sinh như người ta đã viết.
Hãy tin là mẹ của con hạnh phúc biết chừng nào khi thấy bụng mình rạn da vì lúc đó mẹ biết con mẹ đang lớn rất nhanh, rất khoẻ.
Hãy tin là mẹ của con vui sướng biết chừng nào khi ngực chảy dài vì con đã mút hết sữa và no bụng.
Thế nhé. Nhớ lời mẹ dặn đấy ;)
Bố mẹ yêu con nhiều!

