Ku con tháng này ốm tới 2 lần =.=
Lần đầu là sau khi tiêm vắc xin 5 trong 1 ...
Con sốt hầm hập cả đêm làm bố mẹ lo sốt vó.
Vẫn biết đấy là phản ứng thường gặp sau khi tiêm vắc xin nhưng vì là lần đầu tiên con bị ốm kể từ lúc mới sinh tới giờ bố mẹ vẫn đứng ngồi không yên ... :(
Cũng may qua đêm đó con hết sốt và lại tươi tỉnh như chưa sốt tí nào :P
Lần thứ 2 nặng hơn nhiều.
Con ho, thở khò khè mấy hôm. Mẹ đưa con sang FV khám, bác sĩ chẩn đoán con bị Viêm tiểu phế quản, yêu cầu nhập viện. :(
Vì không muốn con nằm viện nên mẹ đành nhờ bác sĩ viết giấy chuyển viện và đưa con sang BV Nhi đồng 2 khám lại xem sao. Kết luận tương tự, và việc nhập viện là không tránh được. Nhưng nhìn bệnh nhi nằm la liệt 2 bạn 1 giường, không biết điều trị ra sao.
Trong khi đó con thì đang khó chịu, khóc suốt không thôi. Da mặt bắt đầu tím tái ... Mẹ mếu máo không được ... May có bố trấn an. Thế rồi bố mẹ quyết định đưa con quay lại FV nhập viện.
Nhìn con nằm lọt thỏm trong cái cũi rộng thênh thang, khò khè thở không được ... nước mắt cứ chực trào ra ...
May mà rồi cũng ổn. Con ở viện 5 hôm thì bệnh đỡ nhiều. Bác sĩ cho về nhà tiếp tục hít khí dung và tái khám sau 3 ngày.
*Trộm vía* giờ con đã hết bệnh nhưng vì đợt ốm này mà con trai của mẹ sút mất mấy lạng, chân tay thì mềm như bún .... haizzzzz
Xuất viện về một cái là tự ôm bình bú nghêu ngao thế này đây.
Nhưng mãi mà vẫn chưa lên cân lại ... hic
Con trai nhớ nhé ... sau này đừng mau nước mắt như mẹ. Gặp việc gì cũng phải bình tĩnh, rồi đâu sẽ có đó. Như bố con ấy nhé, luôn là chỗ dựa vững chắc và an toàn cho mẹ con mình, nhất là những lúc rối rắm thế này!
Chỉ là ... không nhất thiết phải ... "điệu" giống bố đâu.
Gì mà đi khám bệnh 2 bố con cũng phải tí tách vài kiểu :P
Mr. Giang đến thăm con nè :D
Đây là những nỗ lực đầu tiên của con khi tập lật.
Con đọc kỹ nhé, chỉ là "nỗ lực" thôi, vì đến tận bây giờ con vẫn chưa lật được đâu chàng trai ạ :)))
Ông bà kêu chắc là trốn lật rồi.
Không tự lật nhưng được cái mỗi lần có người ủn ủn qua cho con lật thì con cất được đầu lên rất cao :)))))
Cũng cứng cáp phết đấy, không đùa đâu! :P
Mẹ cho con xem cái này nữa nhé ...
Đố con trai biết bạn trong ảnh đang làm gì??! :)))
Câu trả lời là ... mẹ cũng không biết! =)))
Bạn này đang nằm cạnh mẹ, tự nhiên quay sang nhìn ngó, rồi nghiên cứu rất kỹ cái áo của mẹ ...
Được mấy phút sau thì ngáp...
Và mấy phút sau thì lăn ra ngủ khò khò...
Thế mới biết là công việc nghiên cứu cũng vất vả thật con nhỉ! ;) hehe
Chưa kể con còn có dáng ngủ khá là ... "khó đỡ" như này nữa con trai này :P
Nhân nhắc đến chuyện ngủ, suýt nữa thì mẹ quên mất 1 việc quan trọng trong tháng này.
Đó là mẹ "quyết tâm" luyện ngủ cho con theo phương pháp CIO (cry it out).
Cốt lõi của phương pháp là mong muốn con có thể tự ngủ được mà không cần phụ thuộc vào người khác đung đưa, rung lắc, hay ngậm ti để ngủ. Một khi con đã ngủ vào giấc thì ăn cũng theo đó mà vào bữa. Khi bắt đầu mẹ đã tưởng tượng ra viễn cảnh tươi đẹp rằng con trai của mẹ sẽ ăn ngủ có giờ giấc, tự chơi ngoan không mè nheo. Và quan trọng, chỉ khi con ngủ đủ giấc con mới phát triển thể chất và trí tuệ đầy đủ nhất.
Thế nhưng ... việc rèn ngủ này thật vất vả con trai ạ!
Chưa kể việc bà nội đòi mở cửa vào ... "cứu" cháu thì chỉ riêng việc ngồi thu lu 1 góc nhìn con khóc và đếm từng giây từng phút cũng đã là quá kinh khủng với mẹ.
Mẹ nghe được sự hờn dỗi trong tiếng khóc của con, rồi có lúc thì thét lên như hoảng sợ, lúc chầm chậm yếu dần đi như mệt và đang cố chấp nhận ... Thế rồi con tự đưa ngón cái vào miệng mút mát như là tự xoa dịu mình ... và ngủ!
Đấy là ngày đầu tiên con trai ạ!
Sang ngày thứ 2 thì giọng con bắt đầu khản đặc đi vì khóc. Mẹ vẫn quyết tâm vì mẹ tin tưởng rằng kết quả của việc rèn luyện "khắc nghiệt" này thực sự rất tốt cho con trai của mẹ.
Nhưng không may là sau 2 hôm, con đi tiêm phòng về và bị sốt, nên không thể tiếp tục luyện được (nguyên tắc của phương pháp này là như vậy).
Và thế là việc luyện ngủ bị ... trì hoãn!
... Cho đến tận bây giờ mẹ vẫn chưa bắt đầu trở lại vì ... mẹ không đủ dũng cảm!
Mẹ xin lỗi ...
Vì nhìn những lúc con cười lém lỉnh và đáng yêu thế này mẹ thực lòng không nỡ để con khóc nhiều đến như thế ...
Bố mẹ yêu con nhiều!













