Monday, June 1, 2015

Ngày đi sinh

Đã hơn 2 tháng sau khi sinh, giờ mẹ mới có thời gian ngồi viết về cái ngày đặc biệt ấy - ngày đi sinh con trai ạ.

19/3
Lúc đó con trai được 39 tuần 1 ngày.
Hơn 3 tuần trước bố mẹ còn lo con bị sinh non. Mẹ đau xanh mặt không dám đi lại. May mà con cũng chịu nằm ngoan thêm vài tuần ...
Còn giờ thì ... bố mẹ cứ đi ra đi vào lại nhìn nhau thắc mắc không biết bao giờ mới chịu ló đầu ra cười với bố mẹ nhỉ?!! ^^

Sau khi google thần chưởng, mẹ quyết định phải ăn thật cay và "..." (hị hị cái này mẹ sẽ thì thầm riêng với con sau con trai nhé ;) ) để con trai sớm ra với bố mẹ.

Con biết không, chiều hôm đó mẹ còn ôm laptop ngồi làm việc cả buổi ở Angel-in-us gần nhà. Tối bố qua đón mẹ, xong còn đi tung tăng trong trung tâm thương mại và ăn tối nữa chứ. Bữa đó mẹ đã ăn lẩu thật cay, và nước chấm cũng thật cay nữa (cay nhất từ trước đến giờ luôn đấy :">). Nếu không phải bố bận việc sau đó thì chắc bố mẹ còn rủ nhau đi foot massage nữa không chừng. :))))

9h: Bố có hẹn nên mẹ đành phải ở nhà 1 mình. Bố lục tục chuẩn bị đi xong còn quay lại thơm thơm dặn dò mẹ ở nhà ngoan, bố sẽ về sớm nữa. Không biết có phải bố "sixth sense" về cái sự sắp chào đời của con không?! ^^

Ở nhà 1 mình đúng là chả vui gì con trai ạ. Mẹ đọc báo, chơi vài games vui vui trước khi ... lăn đùng ra ngủ để mặc đống quần áo đã giặt xong trong máy giặt chưa kịp phơi.

9h30: Mẹ mở mắt ra và xấu hổ kinh khủng khi mà ... con biết đấy ... đệm ướt tèm lem!!! Huhu không đời nào, ít nhất mẹ cũng đã 24 tuổi rồi con biết không, làm sao lại còn ... "tè dầm" :((((((
Một chút ... rồi thêm một chút nữa ... mẹ vùng đứng dậy định vào toilet thì ... ào ào ào ... Vâng, đó chính là màn ... vỡ ối hoành tráng nhất mà mẹ có thể tưởng tượng đấy con trai ạ. hic

Lúc này thì tất cả mớ kiến thức thu gom được ở mấy lớp tiền sản và đống tài liệu mẹ đọc đều không ăn thua. Chả biết sao mẹ bắt đầu mếu máo ... cầm điện thoại gọi đến bệnh viện ... "chị ơi em thấy nước chảy nhiều lắm, ào ào, có phải em sắp sinh không? có cần nhập viện không? nước ối nhiều quá con em có sao không? ..."
Chắc cô y tá trực đêm đó cười mẹ chết mất. hic. Sau khi đứng hình vài giây trước cái giọng mếu máo lắm điều của mẹ thì cũng thốt lên được 1 câu "em qua viện ngay nhé".

9h45: Mẹ gọi bố. Bố bỏ cả khách tất tả chạy về.
Vừa thấy bố, mẹ vỡ oà, ôm bố khóc như trẻ con.
Chắc bố cũng luống cuống lắm nhưng vẫn ôm mẹ dỗ dành "không sao không sao hun nhé, mình đi bệnh viện, có cần mang gì không nhỉ, à thôi không cần mình đi trước, à có cần giấy tờ ...."
Nghĩ lại lúc đấy thấy bố đáng yêu kinh khủng con trai ạ ^^

Và con biết hành trang bố mẹ đi bệnh viện là gì không?
Ngoài bộ quần áo trên người thì còn có 2 cái điện thoại, 1 cái sạc, ... và 2 đôi dép tông!!! :)))

10h: Cô y tá đón mẹ ở cửa khoa ... "trời sao lúc nãy còn chưa đau mà giờ khóc quá trời vậy ... nước ối chảy tùm lum vậy trời ..."
Thật ra lúc đấy mẹ cũng xấu hổ lắm. Lẽ ra thay bộ váy khác cho gọn gàng và không dính nước ối nhưng mà ... mẹ đọc đâu đó bảo khi nước ối ra nhiều mà không kịp đi sinh thì con dễ bị ngạt nên đâu có dám chậm chạp một giây phút nào!

11h: Cuối cùng thì cũng tạm ổn!
Khám và làm thủ tục nhập viện xong, mẹ được đưa về phòng nghỉ ngơi. Bố về nhà chuẩn bị đồ và ... xử lý đống quần áo trong máy giặt hộ mẹ. hihi. À, bố còn giặt cả 2 bộ đồ mẹ mới mua cho con chưa kịp bóc tag, là bộ quần áo con mặc hôm ra viện đó. ^^

Đêm đó bố trải ghế thấp nằm bên giường mẹ.
Cơn gò tử cung làm mẹ đau không ngủ được mấy. Nhưng chỉ cần thấy bố ngủ yên bên cạnh là mẹ yên tâm ...

Đêm đó thật dài con trai ạ! :)

20/3
6h: có cô nhân viên căn tin mang đồ ăn sáng vào cho mẹ. Xúc vội được mấy miếng thì cô y tá vào kiểm tra và đưa mẹ lên phòng sinh. Bố định về nhà lấy đồ cho mẹ con mình mà không kịp.
Chà, bắt đầu khẩn trương rồi đây. ;)

7h: Thực ra lúc đó cơn đau cách quãng, mẹ vẫn đi lại được nhưng cô y tá cứ đòi đẩy đi ... bằng xe lăn! hic. cảm giác hơi kỳ cục chút.
Mẹ nhớ là trong phòng sinh còn có hẳn cái tivi to tướng ngay trước mặt. Thấy mẹ mếu máo nhăn nhó bắt đầu đau, cô y tá dỗ dành "thích xem kênh nào chị bật cho nhé". Hình như lúc đấy mẹ đòi bật Cartoon Network :)))))

Trong tưởng tượng của mẹ phòng sinh chắc phải tất bật y tá bác sĩ ra ra vào vào. Hẳn là chào đón 1 sinh linh mới chào đời cơ mà. Ấy thế nhưng con biết đấy, chỉ có 2 cô y tá thay nhau vào kiểm tra tình hình của mẹ con mình thôi.

7h30: cơn gò bắt đầu nhanh hơn, nhiều hơn. Nhưng mẹ vẫn đủ tỉnh táo nắm chặt tay bố nói chuyện, và phát hiện ra ... bố mặc ngược cái áo của bệnh viện!! :))) Cơ mà lúc đó mẹ chả còn sức mà cười con trai ạ.

7h45: đau hết nổi!!! Cơn gò dồn dập làm mẹ chỉ biết nhắm mắt quằn quại trên bàn sinh, la ó um tùm. Bố vẫn kiên nhẫn đứng bên xoa dịu, dỗ dành mẹ.
Máy đo nhịp tim của con yếu dần. Cô y tá giọng gấp gáp "mẹ thở đi cho bé thở nhé".
À, thì ra mẹ đau quá quên mất cả thở làm con trai mẹ thiếu oxy.
Mẹ xin lỗi nhé. Và mẹ bắt đầu cố gắng tập trung vào hơi thở của mình để có oxy cho con, trong khi vẫn không quên hỏi đi hỏi lại cô y tá "chị ơi, bao giờ bác sĩ gây mê đến? em không chịu được nữa rồi..."
Nghe bình tĩnh không? Mẹ cố gắng nói rành rọt từng chữ nhưng thực ra là ... đau oằn người không mở nổi mắt nữa rồi.

8h: Ơn trời cuối cùng bác sĩ gây mê cũng đã đến!! @@ Bố tranh thủ đi ăn sáng theo "lệnh" của cô y tá vì gây mê chắc phải mất 30 phút.
Thế mà bác í còn đang đủng đỉnh cười nói và vệ sinh thay đồ bệnh viện. Trời ơi làm ơn nhanh lên. Bác có thấy bệnh nhân đang quằn quại trên bàn sinh không vậy? T______T
Rồi cô y tá kiểm tra và hét lên "mở 8cm rồi, khỏi gây mê. Gọi bác Dung ngay, sắp sinh rồi."
Thôi xong! Không gây mê chịu sao thấu! :(((((((((((

Huhu mà bố đi ăn sáng vẫn chưa về. Cô y tá trêu mẹ "đau thế có còn nhớ số chồng nữa không để chị gọi về cho!"
...
Cuối cùng thì bố cũng về. Mẹ nắm chặt tay bố ... làm nũng! hic
Định bụng méc bố tội ông bác sĩ không chịu đến sớm gây mê cho mẹ ... huhu mà đau quá nói hok nổi T____T

8h30: bác Dung thân yêu của mẹ con mình đã đến. Dụng cụ đã sẵn sàng. Mẹ liếc qua thấy đủ cả dao kéo trên bàn. Nghĩ cũng sợ nhưng chắc chẳng đau hơn được nữa nên mẹ cứ nhắm mắt lại gào lên thôi. :((((

Không chịu nổi nữa, mẹ bắt đầu rặn theo hiệu lệnh của bác sĩ. Bác Dung vừa thao tác vừa hô "rặn đi rặn đi em, cố lên, có cơn gò rồi, rặnnnnnnnnnnnnnnnnn..." Cô y tá dồi bụng mẹ để hỗ trợ con ra.

Bố vẫn ở bên mẹ con mình, nắm chặt tay mẹ và hô hào "hun giỏi lắm, cố lên, cố lên, sắp được rồi"...

Aaaaaaaaaa .... mẹ lấy hết hơi rặn như kiểu ... đẻ chỉ huy :))))
Hụt hơi mấy lần tưởng không chịu nổi nữa ... nhưng mẹ không kêu gào nữa, mẹ biết con của mẹ sắp ra, mẹ không muốn làm con hoảng sợ vì mẹ :)

9h10: Lấy hết sức mẹ rặn thêm lần nữa .... "đầu ra rồi ... mẹ thở đều đi..."

Bố cũng động viên "anh thấy đầu con rồi, cố lên em" ....

9h12: Oe oe oe ... tiếng khóc đầu tiên của con! ...
Bác sĩ đặt con lên bụng mẹ, còn nguyên cả nước ối lem nhem trên người, con còn chưa mở mắt ... mẹ sững sờ còn chưa kịp ngắm con thì cô y tá đã mang con đi vệ sinh mặc quần áo để giữ ấm.

Bác sĩ may tầng sinh môn cho mẹ. Bố cứ đi qua đi lại chỗ mẹ con mình, nhìn lóng ngóng yêu lắm! :)

10h: cô y tá đưa con lại đặt lên ngực mẹ. Mẹ con mình chính thức skin-to-skin! ^^
Lúc này mẹ mới bình tĩnh ngắm nhìn con thật kỹ.
Ôi thiên thần nhỏ của mẹ ... đôi mắt tròn xoe lúc thì mở thật to nhìn dáo dác xung quanh, lúc thì lim dim tìm ti mẹ. Cái miệng nhỏ xíu cứ hươ hươ đi tìm ...
A đây rồi! Cuối cùng con cũng tìm được ti mẹ ...

Có nụ cười. Cũng có thật nhiều nước mắt. Cả đời này chắc chắn mẹ không bao giờ quên giây phút này, giây phút đầu tiên ôm con trong lòng ...
Mẹ vỡ oà trong niềm vui sướng không nói nên lời ...



Cảm ơn vì con đã lành lặn và khoẻ mạnh đến bên bố mẹ!
Bố mẹ yêu con rất nhiều!
 
;